Bài quan tâm
| Không cưỡng lại nữa ắt là cái truỵ lạc sẽ đến mau lắm. |
| Vẫn biết rằng ngồi một mình buồn bã , ắt là mong có người vào thăm , nhất là khi nào người đến thăm đó lại là một người sư nữ vừa dịu dàng , xinh đẹp , lại vừa lanh lẹ , vui tính. |
| Đặt ly cà phê xuống bàn , Nhung nhìn bóng Mạc phản chiếu trong gương gườm giọng hỏi : ắt hẳn mày lại lôi thôi gì với anh ấy rồi phải không ? Mạc quay lại lắc đầu nói : Không ! Cháu nào có lôi thôi gì đâu ! Nhung nói như mắng nhiếc : Mày ác lắm kia ! Tao còn lạ gì ! Ô hay ! Sao dì cứ mắng cháu hoài vậy ? Cháu nào có ác ý gì ? Cháu chỉ kể chuyện 50 bạc cho anh ấy nghe thôi chứ có làm gì đâu ! Biết ngay mà ! Mày thật ác kinh khủng ! Vậy mày có biết anh ấy đi đâu không ? Cháu đưa xấp tiền cho anh ấy. |
| Anh không thể nào nghiện được ! Nhưng nếu mình cứ hút mãi thì biết đâu được ! Một ông giáo ắt không có quyền nghiện thuốc phiện phải không anh Văn ? Văn chưa kịp trả lời , Liên đã hỏi vội : Ông giáo nào thế , mình ? Minh cười , đáp : Ông giáo Minh ! À , quên chưa nói anh Văn với mình rằng tôi đã đệ đơn xin bổ giáo học. |
| Anh lính là anh lính ơi ! Em thương anh lính nôi nhọc nhằn Ví dù em được nâng khăn Thì em thu xếp cho anh ở nhà Từ ngày anh bước chân ra Đến kì canh gác ắt là đông binh Thương anh , em để bên mình Vì việc triều đình quan bắt phải đi Thương anh đi lính hàn vi Anh thì vui gượng , em thì sầu riêng. |