Bài quan tâm
| #226;u cũng là " duyên nợ " của con. |
| Cớ sao bốn kỷ làm thiên tử Kém Mạc Sầu kia được hẳn hoi Mê gái , thế thì hay hay dở ? Dở hay hay không dám quyết , nhưng Đường Minh Hoàng chỉ vì mê gái mà thành ra thần tượng của tình âu cũng u cũng ly kỳ ác ! Không thế , sao cứ đến Trung thu ở Bắc cũng như Nam , nhà hát nào cũng đưa vở tủ “Đường Minh Hoàng du Nguyệt điện” để chài người đi xem ; còn hàng bánh dẻo , bánh nướng thập cẩm , đậu đen , hạt sen trứng muối , ôi thôi hàng nào mà không có một bức tranh thật lớn vẽ ông vua mê gái đó lúng liếng con mắt nhìn Dưng Quý Phi hay làm thành hình đen cho chạy đèn kéo quân để hấp dẫn nhiều người bu lại ? Ở niềm Nam , đồng bào ăn tết Trung thu kể đã vui đáo để , nhưng không có những khu hoàn toàn tết , Mua một cái đèn con thỏ , ở Chợ Lớn có , ở Sài Gòn cũng có cả cái tàu chạy trong thau nước , có đầu sư tử , có ở đường Thủ Khoa Huân có mà ở Nancy cũng có ; có đèn quả đào , có cả ngựa nghẽo bằng nilông nữa… nhưng ở Bắc thì không thế. |
| #226;u cũng là một điều đáng tiếc là phải đợi mãi đến gần đây ta mới thấy người mình ở trong này lấy dầu cà cuống để điểm vào những bữa tiệc hay những bữa quà cho “thơm” hơn ! Vậy mà dần dần đồng bào ở đây và cả các ông ngoại quốc cũng “chịu giọng” cái “chất nước trong , cay hắc mà hôi hôi đó” chịu quá , chịu đến hoá ra ghiền , vì tôi đã thấy có người ăn bất cứ món gì cũng phải cho mấy giọt cà cuống vào nưởc chấm mới làm được vừa ý ông thần khẩu. |
| 22. Chuyến đi tình cờ đến Sundarbans Tôi gặp được Anuradha âu cũng là duyên trời định |
| Người Hà Nội không ăn gỏi cá thiết linh mấy khi và gỏi nhệch , gỏi lươn , chạch , nheo , trê cũng không được người ta ưa lắm ; nhưng một đôi khi có ai ở đường rừng về làm quà cho một chút thịt nai mà ta rỗi thì giờ làm một thứ gỏi nai (gọi là nai nhúng lối Lào) âu cũng là một thú khiển muộn lý thú và... lạ miệng. |