| bán |
Đổi vật mà lấy tiền, lấy lợi: Bán hàng, bán quan, bán tiếng, bán nước v.v. Văn-liệu: Bán con nuôi cháu (T-ng). Bán hàng chiều khách (T-ng). Bán ngày làm đêm (T-ng). Bán nói lấy ăn (T-ng). Bán phấn buôn son (T-ng). Bán sầu mua vui (T-ng). Bán thần buôn thánh (T-ng). Bán ruộng kiện bờ (T-ng). Giầu tạu khó bán (T-ng). Thuận mua vừa bán (T-ng). Bán bò, tậu ĩnh-ương (T-ng). Bán trời không văn-tự (T-ng). Bán gia-tài mua danh-phận (T-ng). Bán anh em xa, mua láng diềng gần (T-ng). Bán hàng nói thách, làm khách trả rẻ (T-ng). Bán quạt mùa đông, buôn bông mùa hè (T-ng). Bán nắng cho trời, bán sấm cho thiên-lôi (T-ng). Bán gà kiêng ngày gió, bán chó kiêng ngày mưa (T-ng). Bán hàng ăn những chũm cau, Chồng con nào biết cơ-mầu này cho (T-ng). Bán hùm buôni sói chắc vào lưng đâu (K). Cho người thăm ván bán thuyền biết tay (K). Quanh năm buôn phấn bán son đã lề (K). Phường cuội đất bán ruộng chung thiên-hạ (Phú thế tục). Chu-chi chút-chít, bán mít chợ đông, bán hồng chợ tây, bán mây chợ huyện, bán quyến chợ đào, bắt được chú nào, thì chịt cho chặt (câu nói của trẻ con). |