Bài quan tâm
| Bỗng Quang thấy một thứ hương thơm thoảng qua , cũng một thứ hương thơm như ban nãy . |
| Là vì ban nãy chàng đánh tổ tôm bên bà phủ , hình ảnh cô Thu , một cô gái đến thì , mơn mởn như bông hoa xuân đượm hạt móc , đã in sâu vào khối óc chàng tư tưởng êm đềm của một gia đình êm ấm. |
| Phải chăng vì ban nãy cặp mắt cô Thu nhìn cặp mắt chàng một cách khác thường ? Phải chăng vì ban nãy cô Thu đã cố cãi cho chàng có lý về một ván bài bỏ ù ? Phải chăng vì những lời bông lơn có ý vị , vì những câu ca tụng kín đáo của một thiếu nữ như có cảm tình với chàng ? Trời ơi ! giả dối ! giả dối hết ! Chương như xua đuổi những ý nghĩ bậy bạ đi. |
| Ngẫm nghĩ một lúc , Chương lại mỉm cười : “Thì làm gì mà mình phải giận dữ như thế ? Đừng nghĩ đến người ta nữa có hơn không ? Ta cũng ngộ thật , ban nãy ở bên ấy thì ta cố moi móc tìm những câu mới pha trò có duyên... Bây giờ về nhà ta lại đứng đây hàng giờ mà nghĩ vơ nghĩ vẩn ? Giá anh em bạn họ biết thì thật là ta làm trò cười cho họ”. |
| Rồi nhìn vào gương , chàng ôn lại những câu chàng nói với Thu ban nãy , xem khi nói những câu ấy thì vẻ mặt mình ra sao ? Bỗng như tỉnh ngộ , nhận thấy mình lố lăng , Chương ném cái gương xuống đống quần áo rồi tắt đèn đi ngủ. |