Bài quan tâm
| Đáng kể hơn là thứ bánh cuốn nhân thịt hiện nay bán nhiều ở các nẻo đường , trong những gian nhà thấp bé , tối tăm : một người con gái nhà nghèo ngồi bên cạnh một hai nồi nước nóng , trên có căng một mảnh vải phin mỏng , múc từng thìa bột xay sẵn , tãi ra trên vải , rồi tra nhân vào bánh , cuộn lại rồi hấp lên. |
| Ôi chao ! Cứ ăn cho thích cái thần khẩu đã ! Những lúc đó mình thấy ái ngại cho những vị tổng trưởng , bộ trưởng và giám đốc , không biết có bao giờ được thưởng thức quà như thế này không? Thường thường , bánh cuốn nhân thịt vẫn bán vào buổi sáng , nhưng ban đêm những cửa hàng bánh cuốn đó mở cửa để bán cho khách chơi đêm , những con bạc hay những ông vua "ăn thuốc" không phải là không có nhiều. |
| Cứ vào khoảng hai ba giờ chiều , có một bà cụ đội một thúng bánh cuốn nhân thịt đến bán cho những nhà ăn quen ở phố tôi một phố xưa cũ có bán những pho kinh đóng bằng bìa cậy và những truyện Kiều Cung oán chữ nôm in mộc bản , bày bán trên những giàn sách bằng tre. |
| Vì thế người ta gọi cụ là "cụ Còng" và bánh cuốn của cụ độc nhất trong hồi đó là bánh cuốn cụ Còng chớ chẳng gọi là bánh cuốn nhân thịt , nhân tôm gì hết ! Bây giờ , mỗi khi ngồi thưởng thức thứ bánh cuốn Ninh Thịnh , nhai nhè nhẹ rồi ngồi mà suy nghĩ , tôi lại tưởng thấy lại ở đầu lưỡi cái dư vị bánh cuốn cụ Còng ăn cứ êm lừ : nhân làm thanh cảnh , mà lại chấm với nước mắm ô long hảo hạng , chết thật ! Ngon đến thế là cùng... Tức một nỗi là cái ngon đó nó thoang thoảng như da thịt của một người đàn bà đẹp vừa gội đầu bằng nước nấu lá mùi ; người ta mang mang tự hỏi không biết mùi thơm đó từ đâu ra , từ hương nước tắm hay từ da thịt? Hương đó thoảng qua , rồi mất đi , rồi hiện lại , không ai còn biết lấy gì làm chuẩn đích để níu cái hương đó lại và phân tách xem sao. |