Bài quan tâm
| 72 12giờ 15 Rất lâu lạ ; không viết Nhật ký Không buồn viết – và cũng chẳng có mực mà viết Đem đi thì sợ đổ , đến nơi ở thì chẳng có lấy chút mực gì Thật chán quá đi thôi ! Cứ mỗi lần bỏ cái mũ ra , người ta lại oà lên kinh ngạc vì mái đầu bạc của tôi ! Sao người ta tàn nhẫn thế hở những người xung quanh? Thử giật một sợi tóc vô tình , phần lớn là tóc bạc , những sợi tóc trong trẻo , trắng muốt thế , mà lại là nỗi buồn êm dịu , nỗi buồn dai dẳng , đau đớn và dữ dội của lòng tôỉ Chẳng lẽ tôi đã già đi như vậỷ Già trước tuổi già trước tất cả những gì tôi đã trải qua và chưa hề trải quả Tôi lo lắng chút gì về bản thân , lo nhiều vì tôi chưa làm việc ra hồn , lo nhiều vì thời gian trôi đi nhanh và mất hút sau lỗ rách của mái lều Tôi lo vì sự đói rét của gia đình , vì sự bất an của bố mẹ tôi Tôi lo tất cả , vì từng người trong gia đình. |
| Nhưng rồi làn khói mỏng mảnh ấy phút chốc tan ngay và lậpt ức sóng gió của sự bất an lại ùn ùn xô vào tâm thức Lạng. |
| Nỗi bất an và ân hận đang giày vò anh , bắp chân bị cỏ le cứa tứa máu cũng không biết nữa. |
| Những cơn giông lốc mùa này luôn bất ngờ không làm sao mà lường được , nên đôi khi đứng bên trong cánh cửa nhà vững chãi mà vẫn cảm giác lo lắng , bất an . |
| Những giấc mơ bất an trở đi trở lại khiến anh muốn có nhiều thời gian bên vợ hơn. |