| bay |
I. Cử-động trên không bằng cánh: Chim bay, Tàu bay, v.v. Nghĩa bóng là nhanh chóng: Làm bay đi. Nghĩa bóng nữa là trốn đi: Có bay lên trời. Văn-liệu: Con chim bay vụt qua nhà, Còn biết đực cái nữa là thân em (C-d). Chim con vũ cánh bay chuyền, Chồng em lẩy-bẩy như quân Cao-Biền dậy non (C-d). Ước gì em hoá ra giơi, Bay đi bay lại tới nơi anh nằm (C-d). Chẳng hay chàng ở đâu đây, Thiếp xin mượn cánh thiếp bay theo chàng (C-d). Chuồn-chuồn có cánh thì bay, Kẻo thằng ỏng bụng bắt mày chuồn ơi (C-d). Chim khôn chưa bắt đã bay, Người khôn chưa nắm cổ tay đã cười (C-d). Cánh hồng bay bổng tuyệt vời (K). Ví chăng chắp cánh cao bay, Trèo cây lâu cũng có ngày bẻ hoa (K). Liệu mà xa chạy cao bay, ái ân ta có ngần này mà thôi (K). Ví mà có kẻ biết hay, Thì ta xa chạy cao bay nơi nào (Nữ tú-tài). II. Bị gió thổi đưa lên không-trung hay là làm cho cử-động: Mây bay, lá bay, cát bay, khói bay, cánh hoa bay, lá cờ bay. Văn-liệu: Trầm bay ngạt khỏi gió đưa trước rèm (K). III. ở đâu bỗng dưng đến: Điều đâu bay buộc ai làm (K). Thật là vạ gió tai bay, Bỗng không bỏ lửa bàn tay tội trời (Thị-Kính). Văn-liệu: Mảnh lông hồng theo đạn lạc tên bay (văn-tế trận vong tướng-sĩ). IV. Phai lạt, biến mất: Mầu nhuộm bay dần dần. Cãi bay đi. Những nốt đậu đã bay. |