Bài quan tâm
| Và sau hết nhà thơ kêu gọi mọi người không tự mê hoặc mình bằng quá khứ mà hãy hướng về cuộc sống trước mắt : Quá khứ đáng yêu quá khứ đáng tôn thờ Nhưng không phải là điều em ao ước Có điều trong lúc tỉnh táo như vậy tác giả vẫn để chen vào hai câu thơ nói về mình một cách ảo tưởng : Em biết quên những chuyện đáng quên Và biết nhớ những điều em phải nhớ Khi nghe tôi biện luận : "Người mà làm chủ được hoàn toàn tình cảm của mình như vậy thì chỉ còn là cái máy" , nhà thơ chỉ cười xoà , song tôi biết trong thâm tâm chị hiểu "rằng quen mất nết đi rồi" , làm sao mà vượt lên khỏi cái chương trình mà thời đại đã đặt vào mình cho được. |
| Chẳng trách mà mỗi lần nhắc đến Nguyễn Minh Châu , nhà thơ Vũ Cao chỉ chốt lại ở một nhận xét mà nhiều người cùng chia sẻ : Thằng cha ấy có năng khiếu lắm ! Những ngày thường của nghề nghiệp Cuộc đời viết văn của mỗi người không chỉ bao gồm những ngày vui vẻ , những phút run rẩy trước trang báo còn thơm mùi mực , hoặc cuốn sách giấy trắng nõn nà , mà , giống như phần chìm của những tảng băng trôi , ẩn dưới những ngày vinh quang kia , còn cả cuộc đời lầm lũi làm việc , suy nghĩ , tranh ca biện luận ^.n bàn nát việc này việc khác cốt tìm ra một hướng đi đúng đắn ! Nhất là trong những ngày đầu , khi người ta mới bắt tay làm quen với nghề , có bao nhiêu chuyện phải đắn đo , bàn bạc. |
| Lời bình : Than ôi ! Bè bạn là một ở trong năm đạo thường , có thể coi khinh ử Câu chuyện quỷ Dạ Xoa này , thật có hay không , không cần phải biện luận cho lắm. |