Bài quan tâm
| Anh đi mấy độ xuân rồi Hoa đào nhuộm máu , tình đời thêm đau Anh ra mang nặng khối sầu Xuân về chỉ để cho nhau ngậm ngùi Cảnh nhà , khổ lắm , anh ơi Có năm thúng thóc vụ mười Tây thu Đi buôn những gỡ cháo hồ Ít hàng , giặc Nhật lại vừa cướp xong Em buồn thân thế long đong Em lo loạn lạc , quặn lòng chia ly Anh ơi , bom đạn bốn bề Thân anh đi lính , mong về nữa đâu ! Với em thương tiếc thương sầu Đời anh nào để mai sau những gì ! Chao ôi , anh chết thảm thế Chết vì ai thế ? Chết vì thằng Tây ! Chết vì giặc nước căm thay ! Đời sau mai mỉa , đời nay chê cười... BK Anh đi mấy độ xuân rồi Hoa đào nhuộm máu , tình đời thêm đau Anh ra mang nặng khối sầu Xuân về chỉ để cho nhau ngậm ngùi Cảnh nhà , khổ lắm , anh ơi Có năm thúng thóc vụ mười Tây thu Đi buôn những gỡ cháo hồ Ít hàng , giặc Nhật lại vừa cướp xong Em buồn thân thế long đong Em lo loạn lạc , quặn lòng chia ly Anh ơi , bom đạn bốn bề Thân anh đi lính , mong về nữa đâu ! Với em thương tiếc thương sầu Đời anh nào để mai sau những gì ! Chao ôi , anh chết thảm thế Chết vì ai thế ? Chết vì thằng Tây ! Chết vì giặc nước căm thay ! Đời sau mai mỉa , đời nay chê cười... Anh đi mô bỏ quạt lang châu Bỏ khăn vuông tím , bỏ sầu cho em ! Anh đi ngang qua cửa sao không vào Hay là anh có chỗ má đào , phụ em. |
| Đên khi phỏng vấn xong , Hương mới oà khóc ôm chầm lấy anh mà bảo anh có biết em phải đi bộ nát cả hai bàn chân sốt rét rụng hết cả tóc và đói , và bom đạn , và muỗi vắt suốt một năm nay chịu đựng cực nhục mới đến được chỗ anh... Chỉ có điều khác khi còn ở đại đội 12 là Sài không dám ghi nhật ký , một chữ không ghi , dù biết rằng không ai xâm phạm đến. |
| Phía trong cái màn gió buông ở sát tường kia có phải là chồng em không ? Anh ta là ai mà phúc đức , may mắn đến thế ! Sài muốn đẩy tung cửa vào nhà ôm chầm lấy Hương , hai người rón rén dắt tay nhau nhẹ nhàng khép cửa lại , đi với nhau suốt đêm nay , cả đêm nay anh sẽ gục đầu vào lòng em , chỉ cần một đêm sống với nhau là có tất cả , rồi từ ngày mai trở đi toàn có đi bộ , nhịn đói , sốt rét và chỉ có bom đạn , nào đã thấm gì với sự sung sướng đêm nay em dành cho anh ! Mồ hôi anh đã toá ra ướt đầm áo , anh thở gằn và bấu tay vào bờ tường. |
| Có thể hàng chục năm sau giữa bom đạn cực khổ của người lính anh vẫn hăm hở bất chấp hết thảy vì niềm khoan khoái của đêm nay. |
| Bây giờ lại hy vọng vào bom đạn , chết chóc của cuộc chiến đấu ác liệt sẽ là hàng rào ngăn cách giữa anh và vợ , giữa quá khứ và mai sau. |