Bài quan tâm
| Trúc đi thoát không đủ , còn phải thoát được hết những dây ràng buộc mình với đời cũ. |
| Đầy đủ? Như Anh , Như Anh biết không , chúng mình phải vĩnh biệt nhau đấy , chúng mình không được sống gần nhau đâu Như Anh có cảm thấy buồn khi vĩnh viễn xa Thạc hay không? Thạc biết lắm , biết nhiều lắm những gì ràng buộc mình với Như Anh và những gì ngăn cản chúng mình Như Anh , Như Anh quay đi đi , đừng nhìn vào Thạc nữa... Ờ , thật lạ , tự dưng , mình lại có những lá thư như thế nhỉ? Bắt đầu điên đấy , nhất là về đêm khuya... Đoạn thơ ấy thế này : "…Thấm ướt làn môi cho đỡ hanh hao Nghe đợt gió thổi vào lòng se sắng Mọc lá xanh non chỉ cành lim trắng Cái lá xoan vàng úa cả mùa đông…" Đi ngủ thôi. |
| Song Từ Thức vốn tính hay rượu , thích đàn , ham thơ , mến cảnh , việc sổ sách bỏ ùn cả lại thường bị quan trên quở trách rằng : Thân phụ thầy làm đến Đại thần mà thầy không làm nổi một chức Tri huyện hay sao ! Từ than rằng : Ta không thể vì số lương năm đấu gạo đỏ mà buộc mình trong áng lợi danh. |