Bài quan tâm
| Cũng chả mấy lúc nữa thì bương . |
| Cái ống bương cắt chéo góc , ngày thường ai mà thèm để ý , ấy thế mà mình cũng muốn mua để về trồng mấy giò lan “đồng tiền” ; cái chút chít bằng đất ra cái chết gì , ấy thế mà mình cũng muốn mua cho trẻ vì bây giờ ở phố phường không có bán ; mà cả đến hai chị em cô bán chiếu nọ mình cũng muốn mua luôn đem về vì ngộ quá , y như thể một cặp búp bê Nhật Bản. |
| Trong khi ấy , từ xa xa vọng lại tiếng ố bương +ng nện xuống đất đều đều , hoà với những tiếng hát trầm trầm , bổng bổng của những em đi “súc sắc súc sẻ” ca ngợi sự hoà ấm của gia đình “có rồng ấp trên giường cao , có rồng chầu dưới giường thấp” và chúc cho ai nấy “sinh đẻ những con tốt lành , những con như tranh , những con như vẽ” , sống lâu một trăm tuổi lẻ mà lại giàu có đề đa , có voi buộc trong tàu , có ngựa giỡn nhau trên cỏ… Cái tết đẹp nhất , mê li nhất chính là ở vào giây phút thần tiên đó. |
| Thoáng thấy cái ngáng võng ngà gác ở trên cột bương , họ lôi xuống ngắm đi ngắm lại và nói với nhau : Này bác Xã , cái ngáng ngà này không phải cái ngáng võng điều của quan án ngày trước. |
| Không được Cô gái nghiêm mặt lại thư một cô giáo đứng trước cậu học trò bương bỉnh Ngày trước khác , bây giờ khác. |