Các ngài cứ tưởng tượng ra hộ hai cô con gái còn trẻ , rất đẹp , răng trắng như ngà , mình mẩy là những các công trình của những đường cong bất hủ , tự nhiên y như đầm , và hay nói , và hay cười , và ngây thơ một cách lẳng lơ , hoặc là lẳng lơ một cách ngây thơ , ca cải lương não bậc nhất , mà lại bảo các ngài như ôm lấy người ta , một tay vòng trước ngực , một tay giữ chỗ dưới sống lưng để giữ vững hộ những bộ phận của cái... xe đạp , cho người ta vừa tập đi xe và thỉnh thoảng lại ngã vào lòng mình một cách dễ chịu ! Lần đầu phải ra giữ xe đạp cho cô Tuyết cô chị Long đã đỏ bừng mặt lên. |