Bài quan tâm
| Đến lúc này , Văn không còn nhẫn nại được nữa bèn cau mày trách bạn : Này anh Minh ! Hình như chúng tôi có điều gì làm mích lòng anh phải không ? Chúng tôi là ai thế ? Văn chợt thấy mình lỡ lời , vội vàng nói chữa : Phải ! Chả thế mà hôm qua anh gây sinh với chị ấy , rồi hôm nay lại sinh sự với tôi ! Minh cười giọng mũi : À , thì ra chúng tôi đây là Văn với Liên đấy ! Văn thản nhiên hỏi : Thế thì đã sao ? Thế thì nghĩa là gì ? Bỗng Minh chợt như tỉnh ngộ , tự cảm thấy mình có tính hay càu nhàu thật đáng ghét nên đánh trống lảng , nói sang chuyện khác : À ! Anh đi Nam Định có vui không ? Chả có gì gọi là vui , là thú cả ! Minh cố khơi chuyện như để dò la ý tứ nên thong thả hỏi Văn : Các cô ở Nam Thành ra sao hả anh ? Thấy Minh đổi thái độ trở nên vui vẻ đùa với mình , Văn cả mừng , tươi cười đáp lại : Các cô Nam Thành (Nam Định) đại khái cũng như các cô Hà Thành (Hà Nội) thôi , cũng xuềnh xoàng như nhau cả. |
| Rồi khi được nhìn thấy chân dung của mình qua một tủ kính của quầy hàng , chàng cả mừng khi trông thấy mình vẫn như xưa. |
| Bố cái Tý nhìn thấy con có chiếc áo mới thì cả mừng . |
| Đỗ cả mừng , rót đầy một chén rượu xà cừ đưa mời nàng uống. |
| Vua Đường được tờ tâu cả mừng , liền thăng cho Biền làm Kiểm hiệu Công bộ thượng thư , sai Biền đi đánh người Man. |