Bài quan tâm
| Bây giờ cơm roạn nước thôi Tăm răng súc miệng em ra ngồi hầu anh Em than rằng đêm có năm canh ! Bây giờ cực nhọc , bậu thở bậu than Ngày nào bậu nói gian nan cũng cam lòng ! Chốn rẫy quê , em an bề nghèo khó Ai bảo anh đem em tới chốn này , vất vả lênh đênh Ví chăng trước biết sự tình Em nguyền ở vậy , một mình sướng thân. |
| Không cam lòng để mặt anh sạch sẽ như vậy , tôi nhảy lên sân khấu quệt cho anh mấy vệt. |
| Chợt có hàng trăm giống ma quái ở đâu kéo đến cùng hò reo lên rằng : Kẻ thù của chúng ta đã đến đây rồi ! Hôm nay chúng ta được cam lòng với Tướng công đây ! Rồi kẻ vít cuối thuyền , kẻ leo đầu thuyền , thuyền tròng trành mấy lần suýt ập xuống. |
| Nhưng mà liệu Long có cam lòng và vui lòng cưới con gái ông về làm vợ không? Liệu Long có đi chịu được rằng vợ nó lại có sẵn trong bụng một đứa con , không do huyết mạch của nó không? Nếu nó vẫn lấy như đã nói , nó sẽ để dành cho cái thai trong bụng kia , đứa con của kẻ tử thù với nó , một cái số phận như thế nàỏ Liệu nó có lấy thật không? Hay nó thay lòng đổi dạ? Giá nó không giữ được lời hứa đó là quyền của nó thì nó sẽ khu xử cho con Mịch gì nữả Hay nó sẽ không cưới con Mịch về nữả Có hay không? Ai đã chắc rằng có? Ai dám bảo rằng không? Thế rồi sự thể sẽ xoay ra như thế nàỏ Ngần ấy cái dấu hỏi vẫn không thôi kéo lần lượt nhau đến quấy rầy ông đồ Uẩn... Chính ông , ông đem những câu hỏi kia ra để tự bắt mình phải giải quyết , ác nghiệt như một ông quan chấm trường , đương có điều gì bực mình , nên trút cả sự tức tối trong lòng vào một thí sinh cũng lại là chính ông ! Mịch ơi ! ... Ơi Mịch ! Dạ Lên đây thầy hỏi. |
| Sử thần Ngô Sĩ Liên nói : Trùng Quang Đế lấy quân một lữ để mưu khôi phục đất nước trong lúc loạn lạc lưu ly , ví như dùng một cây gỗ để chống giữ ngôi nhà lớn đã đổ , chả lẽ không biết rằng thế không thể cứu vãn được nữa hay saỏ Nhưng hãy làm hết bổn phận nên làm , ngõ hầu có thể vãn hồi được thiên mệnh ! Còn như khi bị giặc bắt đem về , giữ nghĩa không chịu nhục , cam lòng nhảy xuống biển mà chết , để cùng mất với nước , thực đúng là "quốc quân chết vì xã tắc" , mà các [24b] bề tôi của ngài như Cảnh Dị chửi giặc mong cho chúng giết ngay mình , Nguyễn Biểu kể tội ác của giặc rồi chết , đều là những người đáng ca ngợi cả. |