Bài quan tâm
| Tôi không biết những người khác nghe tiếng cuốc th cảm nghĩ hĩ thế nào ; riêng tôi , lại thấy tiếng con chim nước trầm trầm , buồn buồn nghe mới đầu khó chịu nhưng quen tai rồi thì lại hay hay , mà đến khi nghe đều đều thì như thể là tiếng ru mình ngủ vậy. |
| Vì thế những cảm nghĩ ấy ngày một ngày hai nó lẩn cả vào trong tiềm thức để rồi có những đêm xanh như tóc những cô gái tuyết trinh , người xa nhà mộng thấy mình phiêu diêu đi về những đường cũ lối xưa trò chuyện với những người thương yêu đã mấy thế kỷ nay vắng mặt. |
| Mộng đẹp chôn cả ở dưới đất : thế là xong ! Rồi thì ngày rằm , mồng một hiện về mà nghe kinh cứu khổ và những ngày xuân như ngày này được những người nặng một tấm lòng thương cảm dừng chân đứng lại , đọc vài hàng trên mộ chí va cảm nghĩ ĩ : “Ngày xưa , đã có một người bị chiến tranh chia rẽ , mỏi mắt chờ trông…” Không ai còn khóc ai nữa. |
| Có thật nó bắt nguồn rễ sâu xa từ tận cùng cảm nghĩ , từ đáy lòng mình? Có ai tự kiểm tra mình , tự kiểm tra cảm xúc và suy nghĩ của mình , xem bản thân mình có lấy những rung cảm tốt đẹp đó làm quan niệm sống , chứ không phải làm một thứ đồ trang sức rủng roẻng? Có lẽ chưa mấy ai , bởi vậy mới ít người... Dù sao , Phong cũng là một tâm hồn đáng quí , một người lính đáng tin cậy. |
| Đánh thức trong tận cùng cảm nghĩ của họ ý thức dân tộc , lòng ham sống chiến đấu , cái đẹp và niềm tự hào chính đáng. |