Bài quan tâm
| Đến lúc thiu thiu ngủ trên tay chồng , người vợ nói khe khẽ như trong mộng : “Nhớ nhé… thế nào chúng mình cũng phải đi nghe hát trống quân !” Thương biết bao nhiêu , nhớ không có cách gì quên được cái đêm Trung thu năm ấy , hai vợ chồng quấn quít tơ hồng , cùng dắt tay đi qua cầu Bồ Đề sang bên kia sông , vào trong một cái quán ngồi ăn miếng bánh đậu xanh , uống chén nước chè tươi , nghe hai tay tổ là Hai Mão và cô Sinh ở Hưng Yên về Hát đố nhau những câu hiểm hóc do lý Xuyến ở Gia Lâm san cầm trịch ch. |
| Dưới ánh trăng rằm , khán giả thấy mặt nàng đỏ ửng lên… Nhưng chẳng lẽ ngồi im ? Nàng đành phải nhượng bộ , xin Hai Mão giảng giùm : Một lòng như ý sở cầu Xin chàng nói lại trước sau sự tình Thình thùng thình ! Thình thùng thình ! Hai Mão nhìn Ly cầm trịch ^`m trịch một cách hả hê và giảng : Thình thùng thình ! Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh , Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng , Họ Lưng tên gọi Thạch An , Triều vua Gia Tĩnh rõ ràng tài hoa , Thật là trong ngọc trắng ngà , Thấy mình không biết giảng ra mấy lời. |
| Hai chữ “vui chung” của Sinh có ý nghĩa xin chia giải với Mão , nhưng sợ ngươ cầm trịch.ch không nghe , nàng liếc Lý Xuyến một cách tình tứ rồi hát : Đâu nhiều tài tử anh hùng , Biết rằng lòng có chắc lòng cho ai , Sợ khi ép trúc nài mai , Thế trong dù lớn hơn ngoài phó phân. |
| Ông phê vào tờ giấy cầm trịch cho nàng ngang khuyên với Mão. |
| Đài võ chắc chắn , đẹp , có ghế ông cầm trịch ngồi , trên lớp lá cỏ mật và treo từng chùm hoa ké vàng mọng buông xuống , lắc lư trong gió. |