Bài quan tâm
| Ai ơi ! Chớ phụ đèn chai Thắp trong cần chánh rạng ngoài Ngọ Môn. |
| Nhưng khi ông xưng chức tước là cần chánh điện học sĩ , Du đức hầu , chánh sứ đoàn tuế cống sang Bắc quốc về thì chúng mặt tái như chàm đổ , một tên vội chạy vào báo. |
| Thơ rằng : Gửi cần chánh học sĩ Nguyễn hầu , Dặm khách muôn nghìn nỗi nhớ nhung , Có ai tới đấy gửi cho cùng Mối tình chốc đã ba năm vẹn Giấc mộng rồi ra nửa khắc không Xe ngựa trộm mừng duyên tấp nập Phấn son càng tủi phận long đong Bụi còn đôi chút sương đeo mái Lầu nguyệt năm canh chiếc bóng chong Đọc bài thơ , ông biết người tình cũ có ý thầm trách mình làm quan to nên quên cả bạn bè , mình phải gặp nàng để thanh minh mới được. |
| Nhưng chẳng gì bây giờ ông anh cũng đường đường phương diện quốc gia , lúc nhìn thấy ông anh xe ngựa về tới đầu ô , tôi đâu dám đường đột đến chào để làm nhục thể quan Chánh sứ cần chánh điện học sĩ Du đức hầu. |