Bài quan tâm
| Chỉ khổ bác cành cạch đã cao tuổi , lại to lớn chạy vướng cái áo dài lụng thụng , ngã ngoẹo càng , nằm cong chân , xoã cánh , kêu trời kêu đất. |
| Bây giờ họ xúm quanh tôi , Bác cành cạch ngã lúc nãy dạy được , nhô cái mũi nhọn đến , thở hổn hển nói : Chú mình ơi ! Chú mình dại thế ! Chắc chú mình ở xa đến , chưa biết. |
| Bác cành cạch còn làu bàu phàn nàn cho tôi là gà dở và nói "chú mình gở chết hay sao ấy". |
| Lời lẽ nhát sợ của bác cành cạch nọ làm tôi khó chịu. |
| Sau có một ban bô lão thượng thọ của đám hội cắt ra trông nom võ đài một cụ Châu Chấu , một cụ Bọ Ngựa , một cụ cành cạch , một cụ Cào Cào , một cụ Niềng Niễng , các cụ ra nói với chúng tôi rằng : Thưa hai võ sĩ , đất lành chim đậu , hai võ sĩ qua đây , lại có lòng lên thi thố tài nghệ siêu quần , thiên hạ không còn ai đối địch nổi , thật là phúc cho chúng tôi. |