Bài quan tâm
| BK Cây cao , anh dứt nửa chừng Oán căn án nợ xin đừng oán duyên cây cao bóng cả duyên mòn Ước gì tôi được chồng con với người Có anh như đũa có đôi Vắng anh em vẫn ngậm ngùi nhớ thương Khối tơ vương , ruột tằm vấn vít Bởi ông Tơ bà Nguyệt chưa xe Quan tướng nghe hiệu lệnh thì về Chữ dục đã vậy chữ tuỳ làm sao ? Muốn cho đông liễu tây đào Cảnh sầu thê thảm , lẽ nào thiếp mang Phòng khi lỡ bước theo chàng Lấy ai chầu chực thánh hoàng quốc gia Phòng khi thiếp ở lại nhà Một mình thân thiết biết là làm sao ? BK Cây cao bóng cả duyên mòn Ước gì tôi được chồng con với người Có anh như đũa có đôi Vắng anh em vẫn ngậm ngùi nhớ thương Khối tơ vương , ruột tằm vấn vít Bởi ông trăng già Nguyệt Lão chưa xe Quan tướng nghe hiệu lệnh thì về Chữ dục đã vậy chữ tuỳ làm sao ? Muốn cho đông liễu tây đào Cảnh sầu thê thảm , lẽ nào thiếp mang Phòng khi lỡ bước theo chàng Lấy ai chầu chực thánh hoàng quốc gia Phòng khi thiếp ở lại nhà Một mình thân thiết biết là làm sao ? Cây cao bóng mát chẳng ngồi Em ra ngoài nắng trách trời không râm. |
| Cô Năm đã ra thăm ngoài Bắc lần nào chưa nhỉ ? Thử tưởng tượng mà coi : một bên là Hồ Tây , một bên là hồ Trúc Bạch , giữa là con đường Cổ Ngư thẳng vút lên Nghi Tàm , hai bên viền cỏ xanh mưn mướt và san sa cây cao bóng cả cả Cứ vào khong năm sáu giờ chiều , nắng bắt đầu nhạt thì người ta dọn bàn ghế ra hai bên lề cỏ ấy bán cho những người đi hứng gió các thứ giải khát địa phương. |