Bài quan tâm
| Chàng mỉm cười cay đắng khi nghĩ đến vừa rồi phải đóng vai một người lãnh đạm , hững hờ. |
| Vì đã hai năm Tuyết bỏ nhà ra đi , đã hai năm , Chương lủi thủi một thân trơ trọi , sống với sự nhớ tiếc vẩn vơ , với những kỷ niệm êm đềm và cay đắng . |
| Lúc ban đầu , cứ nghĩ đến Văn là Minh không chịu được , thế nào cũng phải nổi máu ghen tuông ; hễ gặp mặt là buông toàn những lời cay đắng bất mãn. |
| Cũng vẫn nồng nàn , đằm thắm như xưa , cái ái tình của đôi bên chỉ có thêm màu cay đắng vì xót thương nhau. |
| Anh đi ra cay đắng như gừng Đường xa xôi ngàn dặm , khuyên em đừng nhớ thương. |