| chẳng |
Nghĩa như tiếng "không" mà có ý quả-quyết hơn: Chẳng cày lấy đâu có thóc, Chẳng học lấy đâu biết chữ (T-ng). Văn-liệu: Chẳng đẻ chẳng thương. Chẳng có của thì có công. Chẳng ưa thì dưa khú. Chẳng phải đầu lại phải tai. Chẳng thiêng ai gọi là thần. Trẻ chẳng tha, già chẳng thương. Chẳng chê cũng mất lề con gái. Chẳng được ăn cũng lăn lay vốn. Cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Chẳng học mà hay, chẳng cày mà có. Chẳng hẹn mà gặp, chẳng rắp mà nên. Chẳng ốm chẳng đau, làm giàu mấy chốc. Chẳng ăn cũng thiệt, chẳng chơi cũng hoài. Chẳng ăn chẳng chơi, nửa đời cũng ra ma. Chẳng làm thì đói, làm thì chói xương hông. Chẳng ngon cũng thể sốt, Chẳng tốt cũng thể mới. Chẳng được con trắm con chép, Cũng được mớ tép mớ tôm. Chẳng được miếng thịt miếng xôi, Cũng được lời nói cho nguôi tấm lòng. Chẳng chua cũng thể là chanh, Chẳng ngọt cũng thể cam sành chín cây. Chẳng chè chẳng chén sao say, Chẳng thương chẳng nhớ sao hay đi tìm. Chẳng ai như thể chàng Ngâu, Một năm mới thấy mặt nhau một lần. Chẳng làm thì bảo rằng ươn, Làm thì xương sống xương sườn bày ra. Chẳng vui cũng thể hội Thầy, Chẳng trong cũng thể hồ Tây xứ Đoài. Khôn ngoan chẳng lọ thật-thà, Lường thưng trảo đấu chẳng qua đong đầy. Răng đen chẳng lọ là nhăn. Người giòn chẳng lọ quấn khăn cũng giòn. Chẳng gì tươi tốt bằng vàng. Chẳng gì lịch-sự nỏ-nang bằng tiền. Chồng gì anh, vợ gì tôi, Chẳng qua là cái nợ đời chi đây. Cơm ăn chẳng hết thì treo. Việc làm chẳng hết thì kêu láng diềng. Chẳng qua đồng cốt quàng xiên (K). |