Bài quan tâm
| Mình sao vậy ? chẳng sao cả. |
| Khi ánh sáng cây đèn búp măng chiếu dõi khắp ba gian nhà , Liên lại hỏi chồng : Mình có chói mắt không ? Minh thều thào trả lời : Không mình ạ ! Anh có trông thấy gì đâu ! Liên kinh hoàng la lên : Tròi ơi !... Chết chửa !... Thế kia à ? Nàng chạy vội xuống bếp mếu máo nói với Văn : Anh Văn ơi ! Nguy mất ! Bệnh nhà tôi nặng lắm ! Văn đang nhóm bếp , nghe vậy liền trấn an : Chị cứ yên tâm , chẳng sao đâu. |
| Văn lại thêm một phen kinh ngạc , hỏi : Anh sao vậy ? Vẫn thái độ lãnh đạm , Minh cười gằn : Tôi chẳng sao cả. |
| Nhiều khi nghĩ vẩn vơ , anh không còn muốn đi mổ mắt nữa ! Thà là cứ để mặc vậy , bao giờ khỏi thì khỏi , mà dẫu không khỏi thì cũng chẳng sao nữa ! Liên nghe xong thấy lòng buồn vô hạn. |
| . cô ạ... Tại sao thế anh ? chẳng sao cả... Nhưng tôi sợ cô lắm ! Thì thôi vậy ! Nhung đứng dậy , nheo mắt cười nói : Thế thì một lần nào khác nhé ! Thôi chào anh tôi về không thì ngộ nhỡ vợ anh về bắt gặp tôi ở đây thì khốn khổ cho anh ! Nhung thong thả bước ra sân |