Bài quan tâm
| Thấy người gác , chàng hỏi thăm về chúng nó và chăm chú nghe hơi chạnh buồn như khi nhge tin một người lạ nói chuyện về một người bạn cũ mất lúc nào không hay. |
| Hai người cùng chạnh nghĩ đến Phương , hồi chưa bị bắt , nhanh nhẹn tươi cười đi hô hào các chị em buôn bán tầy chay một cửa hiệu Khách. |
| Người đàn bà đột nhiên chửi lên mấy tiếng , rồi tiếp theo một tràng dài : Đôi guốc bà vừa để đây , ngoảnh đi một cái , hừ đã mất biến ! Vật thứ không là bao , nhưng mà tức chứ ! Hừ , ở lẫn với những quân ăn cắp !... Xin đừng ai chạnh lòng. |
| Minh , Giao cố ý ngắm kỹ nàng , vì Giao không nhút nhát như trước mà không dám nhìn lâu nữa nhưng bây giờ còn đâu cái đẹp nồng nàn , còn đâu đôi má hồng , hai con mắt trong trẻo sáng sủa như nắng rực rỡ mùa hè... ... Tháng ngày qua... sắc đẹp tàn... Nàng thẫn thờ nói : Chóng thật ! mới ngày nào , bây giờ đã... Nàng ngẩng nhìn lên tường thấy bóng mình in trong cái gương to để đấy , cái bóng một người đàn bà đứng tuổi , không có vẻ gì là vẻ thanh xuân , nàng chạnh tưởng tới cái sắc đẹp lộng lẫy khi xưa nay đã tàn. |
| Khi tới gần giàn móng rồng , Liên chạnh lòng nhớ lại thời kỳ Minh mắc bệnh. |