Bài quan tâm
| Chính ! Đời khổ sở lắm , lấm bùn , khốn nạn là đời một nhà chân thi sĩ... Rồi tiếng cười khô khan , Tuyết tiếp luôn : Vâng , em thật là một nhà thi sĩ , kể cái đời em cũng là một bài thơ tuyệt tác rồi... Sáng hôm nay , trong lúc người ta vui mừng chào đón xuân , trong lúc người ta sum họp một nhà , cha , mẹ , anh , em đông đủ thì ngoài đường phố vắng , lang thang , thất thểu một tấm linh hồn phiêu bạt... không cửa , không nhà , không thân , không thích , không một chút tình thương để thầm an ủi... Giòng châu rơi lã chã , Tuyết vẫn cười : Có phải thế là làm thơ không anh ?. |
| Thanh dắt nàng đi thăm vườn ; cây hoàng lan cao vút , cành lá rủ xuống như chào đón hai người. |
| Giương cờ diệt trừ tên loạn thần đó thì ai mà không mừng rỡ chào đón . |
| Biết tính tôi như thế nên về sau , mỗi khi thấy tôi đến chơi , không cần chờ tôi hỏi , bạn tôi cũng đã ý tứ , lẳng lặng đến bên hộp đàn , vặn dây cót và tiếng nhạc lại chậm chạp ngân nga như chào đón tôi. |
| Nhưng... liệu ta có đi quá đà rồi không? Vì ở tuổi ta lúc đó duyên số không còn mặn mà chào đón nữa. |