Bài quan tâm
| Mình cố thu vén lo cho một lần này nữa , chỉ một lần tốn kém đúng chỗ mà về sau khỏi phải bấm bụng cung phụng chè rượu cho tụi lâu la này. |
| Đến mờ mờ sáng , vác cái thân mệt nhọc ra về , bảo phu xe mắc cái áo tơi lên để cho hàng phố khỏi nhìn thấy mặt , có phải đã mấy lần người chồng ấy hé mắt nhìn ra ngoài đã thấy vợ đỗ cái xe nhà ở gốc cây đa ba ngọn , đi chợ thật sớm mua con cá lá rau cho thật tươi , thật rẻ , để cho cơm lành canh ngọt , chồng con vui vẻ , gia đình ấm cúng , thuận hoà ? Ghét không biết chừng nào cái thiếu thời đầy tự ái ! Mang tội lỗi cùng mình đến thế , người chồng đã chẳng biết thương người vợ mưa dầu nắng dãi mà lại còn lấy làm hả hê vì đã sống đúng theo lí tưởng của một người chồng kiểu mẫu lúc bấy giờ : vợ phải chịu thương chịu khó , còn chồng thì muốn ăn chơ chè rượu.u gì , tuỳ ý , vợ không có quyền can thiệp. |
| Kế đó là thời k chè rượu +.u bê tha , nằm ở một cái phòng chật hẹp ở phố Hàng Đồng hút thuốc phiện , bị cả họ khinh khi , nằm bẹp gí trên một cái giường mệt nhọc , hút thuốc tối ngày rồi đợi đến đúng trưa ngày ba mươi thì trở dậy đi mua một cành mai vàng về cắm trong một cái cốc dơ và dán ở đầu giường bức tranh “Chức Nữ Ngưu Lang” để mỗi khi hút xong một điếu lại lơ mơ ngắm bức tranh , tự ví mình với Ngưu Lang bị trời đày , chư tiên ở trên trời khinh bỉ “nhưng đây nọ có cần” , một ngày kia làm chuyện lớn , khối anh xúm lại mà nịnh như nịnh Tô Tần ngày trước. |
| Ấy ! Tôi đâu có dám , mời , mời anh haỉ Thôi nhé , không có chè rượu gì hết ráo , để bữa khác. |