Bài quan tâm
| Thà nhận hẳn lấy cái xấu đường hoàng để mọi người biết rõ còn hơn là che đậy đi , lừa dối mình , và lừa dối người khác , sống chênh vênh ở giữa nơi đất phẳng và vũng lầy. |
| Gian nhà học chênh vênh trên nền cao vẫn đứng vững sau trận bão. |
| Mắt quầng , tóc rối tơ vương Em còn cho chị lược gương làm gì ! Một lần này bước ra đi Là không hẹn một lần về nữa đâu , Cách mấy mươi con sông sâu , Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh Cũng là thôi... cũng là đành... Sang ngang lỡ buớc riêng mình chị sao ? Tuổi son nhạt thắm phai đào , Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người ! Em đừng khóc nữa , em ơi ! Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em ! Một đi bảy nổi ba chìm , Trăm cay nghìn đắng , con tim héo dần Dù em thương chị mười phần , Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi. |
| Trạng thái choáng váng , bồi hồi thật giống như một người đang mải mê leo núi , bất chợt quay lại thấy mình đang ở một nhỏm đá chênh vênh ngay bên bờ vực sâu. |
| Kìa chị nghĩ gì thế ? Chị Tám Bính à ? à bà Tám Bính , chắc bà đương nguyền rủa tôi đấy ? Ngước cặp mắt đầm đìa , Tám Bính nghẹn ngào nhìn Năm Sài Gòn ngồi chênh vênh trên góc bàn kê gần đấy , Bính lại chực muốn phân trần thì Năm lại rít lên : Chị Tám Bính ơi ! Chị lại khóc rồi ! Nước mắt của các chị bây giờ làm tôi khiếp sợ lắm ! Các chị chỉ dùng để che đậy những gươm trăm giáo mớ của mình thôi. |