Bài quan tâm
| Bây giờ lại hy vọng vào bom đạn , chết chóc của cuộc chiến đấu ác liệt sẽ là hàng rào ngăn cách giữa anh và vợ , giữa quá khứ và mai sau. |
| Nhưng như thế để làm gì khi anh đã có con và Hương đã lấy chồng ? Không thể biết điều gì sẽ xảy ra trong tháng sau , năm sau nhưng đến bây giờ thì anh không thể thay đổi , anh sẽ đi , đi suốt cả đời mình trong gian truân , trong chết chóc , chỉ cần để không phải làm chồng của cô Tuyết , không thể ”đội trời chung“ với cô ta. |
| Một thứ không khí lặng lẽ chết chóc , rờn rợn trùm lên mặt nước. |
| Bao nhiêu ấm cúng , bao nhiêu yêu thương , bao nhiêu an ủi đã chết rồi , bây giờ chỉ còn lại một cái gì trống rỗng mông mênh , một cái gì nhạt nhẽo không làm rung động được khứu giác , một cái gì ghê rợn thoang thoảng mùi bệnh tật và chết chóc . |
| Xuân này xứ Bắc ra sao nhỉ , Đào có hây hây ? Cúc có vàng ? Câu đối có còn ôm đỏ cột , Nêu dài tiếng khánh có khua vang ? Nói đến Tết ở miền Bắc thì trăm nhớ nghìn thương , chớ đâu chỉ có đào , câu đối và cây nêu như nhà thơ xa cố quận nhờ nhạn đưa thư về hỏi thăm chị Trúc ? Nằm ở nơi đây là đất mà có người ca ngợi là mỗi khi tết đến “dưa hấu chất cao hơn nóc chợ” , người xa nhà nhớ nhất cái mưa xuân bay nhè nhẹ như hôn vào môi , vào má người ta , thay thế cho cái mưa phùn đem buốt lạnh thấm vào da vào thịt ; nhớ những con đường hoa láng láng , thơm thơm như có bàn tay ai lau rửa thay thế cho cái lầy lội , ướt át kéo dài từ tháng một sang đến thượng tuần và trung tuần tháng chạp ; nhớ những hoa mận , hoa đào đú đởn múa may trước gió hiu hiu thay thế cho những cành khô nghèo nh chết chóc hết chóc trong giá rét trước ngày đông chí. |