Bài quan tâm
| Có lẽ đó chỉ là một thói quen , cái thói quen chung sống với đàn bà , cũng như cái thói quen chơi hoa thuỷ tiên trong những ngày tết mà Tuyết đã truyền lại cho Chương. |
| Năm ngoái , ngày mồng ba tết , ngày kỷ niệm đau đớn , ngồi trước mấy bát thuỷ tiên toả hương thơm ngát , Chương rào rạt tình thương , nỗi nhớ , rồi Chương thì thầm tự nhủ : nhất định năm sau không chơi hoa nữa , nhất là hoa thuỷ tiên , mà Tuyết trong một lúc nồng nàn tự ví với tấm thân của mình. |
| Rồi cười mũi , lạnh lùng , ỡm ờ , nàng nói : Bây giờ anh mới biết thế ?... Phải , khi đoá hoa còn mơn mởn tốt tươi thì ong bướm đi về , nào có tưởng nó vô hương với lòng bạc bẽo của khách chơi hoa . |
| Anh chơi hoa mà chẳng biết hoa Anh hái không đúng lúc để vườn hoa chóng tàn. |
| BK Anh kia có vợ con rồi , Sao anh còn ước hoa hồi cầm tay ? Hoa hồi vừa đắng vừa gây Vừa mặn như muối , vừa cay như gừng Anh đã có vợ con riêng Như bông hoa riềng nửa đắng nửa cay Anh đã có vợ cầm tay Anh còn tơ tưởng chốn này làm chi ? Anh đã có vợ sau lưng , Có con trước mặt anh , đừng chơi hoa . |