Bài quan tâm
| Dãy phố ngó ra mặt kênh chuyển mình nghe răng rắc , cột gỗ hàng hiên lay lay như đưa theo một chiếc võng vô hình. |
| Ới ời người em gái xoã tóc bên cửa sổ ! Em yêu mùa xuân có phải vì nghe thấy rạo rực nhựa sống trong cành mai , gốc đào , chồi mận ở ngoài vườn ? Chàng trai kia yêu mùa xuân , phải chăng là tại lúc đôi mùa giao tiễn nhau , chàng tưởng như nghe thấy đồi nu chuyển mình `nh , sông hồ rung động trong cuộc đổi thay thường xuyên của cuộc đời ? Mà thiếu phụ ở chân trời góc biển yêu mùa xuân có phải vì đấy là mùa xanh lên hy vọng được trở về nơi bến đợi sông chờ để ngâm lại khúc bạc đầu với người ra đi chưa biết ngày nào trở lại ? Tôi yêu sông xanh , núi tím ; tôi yêu đôi mày ai như trăng mới in ngần và tôi cũng xây mộng , ước mơ , nhưng yêu nhất mùa xuân không phải là vì thế. |
| Ở đây , từ tháng một , trời nắng chói chang , làm cho đôi mắt mờ , đầu nhức , lúc nào người đàn ông cũng được " rửa mắt " bằng những cái vai đẹp hớ hênh , những cái lườn hây hây , hồng hồng , hay những cặp đùi mờ mờ nửa trắng nửa đen , thành thử ra... hết , không có gì mà " cảm " nữa , ví có gió xuân thì cũng khó mà làm cho hồ chuyển mình `nh được. |
| Khoác một cái áo lạnh lên lưng , đi quanh quẩn trong vườn , “trả lại” cành này cho cây này , tỉa những lá thừa kia cho cây kia , mình thấy ngày giờ trôi đi nhẹ như mây , nhưng nếu ví thử cái máu giang hồ vặt nổi lên , không muốn bị tù hãm trong bốn bức tường mà lại đi ra ngoài hứng rét đội mưa để nghe tiếng chuyển mình của sông hồ đồi núi thì lại thấy trong lòng ngan ngát một sự say sưa khác hẳn. |
| Ở ngoài kia , có tiếng gì nhỏ bé như tiếng sóng xa xa mà lại như tiếng đàn hát của thần tiên , tiếng chuyển mình của sông hồ , của lộc cây , của giàn hoa thiên lí ? Người chồng ngờ đó là tiếng của mùa xuân , nhưng không nói cho ai biết , lẳng lặng mở bình Mai Quế Lộ , rót ra hai cốc nhỏ mời vợ một , còn mình uống một. |