Bài quan tâm
| Nàng nhờ đến hôm ngồi trên xe điện , lần đầu nhận thấy hai con mắt Trương có một vẻ đẹp là lạ và não nùng như có một ẩn một nỗi đau thương không cội rễ. |
| Chàng thấy một sự ăn năn rạo rực ở trong lòng , một sự ăn năn vô cớ , không cội rễ , lúc xa lúc gần như tiếng rao hai bên đường , không biết nới nào đưa đến. |
| Ai làm miếu nọ xa đình Hạc xa hương án , đôi đứa mình chia xa Lìa cây , lìa cội , ai nỡ lìa hoa Lìa người bội bạc , chớ đôi đứa ta đừng lìa Ai làm nên nỗi nước này Vợ ở đàng này chồng lại đàng kia. |
| Anh bứt cỏ ngựa ngồi đầu cửa ngọ Kẻ bắn con nây ngồi cội cây non Chàng mà đối được thiếp trao tròn một quan ? Con cá đối nằm trên cối đá Con mèo cụt nằm trên mút kèo Trai thanh tân đã đối được , tiền cheo mô mà ? Anh cầm cây viết , anh dứt đàng nhân ngãi Em cầm cây kim , em thêu chữ ân tình Chữ ân tình anh nghe cũng phải Đường nhân ngãi anh nắm cũng vừa Hòn núi Liên Sơn cây chặt cây chừa Anh thương em , có kẻ đón ngừa , nói gian. |
| Anh nhất kì tâm Sao cô bay khéo nhị kì tình ? Vì ai xui giục cho cô mình nhị kì tâm Đêm hôm qua vắng khách tri âm Vắng hoa thiên lí thăm trầm cội cây Đêm hôm qua rót đọi dầu đầy Than thân với bóng , bóng rầy bóng chẳng có thương Suốt năm canh bế bóng lên giường Ngọn đèn dập tắt nửa thương nửa cười Bấy lâu nay gần bến , xa vời. |