Bài quan tâm
| Bỗng chàng ngạc nhiên , kêu : Anh ! Một người mặc áo cộc trắng đương ngồi cặm cụi cho đậu phọng rang vào chai , ngửng nhìn Vượng một hồi lâu , rồi đứng thẳng dậy như cái máy , reo một tiếng thật to , và cũng kêu như Vượng : Anh ! Vượng còn đương đứng ngẩn người nhìn bạn từ đầu đến chân , thì người bạn đã nhãy xuống đất , rồi cứ chân không chạy ra kéo tay Vượng vào : Phải , tôi đây. |
| Dũng nói : Sư bà cho phép tôi đi trốn... Nhưng ẩn đâu , ẩn đâu bây giờ ? Trong lúc sư bà còn đương lưỡng lự chưa biết xử trí ra sao , thì sư cô điềm nhiên , nói một cách bình tĩnh như không : Được , ông vào buồng tôi mà ẩn. |
| Mai còn đương ngơ ngác nhìn lên chỗ bà cụ và hai cô gái để chào , thì ở toa hạng ba một người thò đầu ra cửa sổ nhìn xuống gọi : Cô Mai ! Cô quay cổ lại , nhìn lên thấy Lộc đương vẫy. |
| Dậy đi ! Hồng vội kêu : Dậy ! Điên à ! Ðương đêm dậy làm gì ? Nga cười : Ðương đêm ! Bây giờ còn đương đêm ! Ðây này ! Nàng giơ cổ tay dí vào gần mắt bạn nói tiếp : Có trông thấy mấy giờ không ? Tối mò mò , chẳng thấy gì cả. |
| Nàng còn đương suy tính , tự đặt ra những câu hỏi của cha , của dì ghẻ , và tự nghĩ trước những câu trả lời để bất thần không bị luống cuống , thì xe đã dừng bên bức bình phong gạch trước cửa nhà Hội đồng. |