Bài quan tâm
| Chị vật vã , đã có lúc ngất đi và tiếng đã khản , chị vẫn kêu van thống thiết ”ối cha ơi , cha chết đi , con lớn con bé của cha biết trông cậy vào ai , cha ơi ời...” ”ối cha ơi , từ nay các cháu của cha biết tìm đâu thấy ông , để ông dạy bảo các cháu lớn khôn như ông đã nuôi dạy con cái , có đi đến chân trời góc biển nào cũng không thua anh kém chị... cha ời...” ”ối cha ơi , mới trưa hôm kia con hỏi cha có thèm của ngon vật lạ gì con hầu cha , cha bảo con rằng cha đã đầy đủ rồi bây giờ cha đã bỏ chúng con , bỏ đàn cháu thơ dại , cha đi đâu rồi cha ơi...” Tuyết cũng là người khóc ”thường trực“ cùng chị cả. |
| Chị vật vã , đã có lúc ngất đi và tiếng đã khản , chị vẫn kêu van thống thiết "ối cha ơi , cha chết đi , con lớn con bé của cha biết trông cậy vào ai , cha ơi ời..." "ối cha ơi , từ nay các cháu của cha biết tìm đâu thấy ông , để ông dạy bảo các cháu lớn khôn như ông đã nuôi dạy con cái , có đi đến chân trời góc biển nào cũng không thua anh kém chị... cha ời..." "ối cha ơi , mới trưa hôm kia con hỏi cha có thèm của ngon vật lạ gì con hầu cha , cha bảo con rằng cha đã đầy đủ rồi bây giờ cha đã bỏ chúng con , bỏ đàn cháu thơ dại , cha đi đâu rồi cha ơi..." Tuyết cũng là người khóc "thường trực" cùng chị cả. |
| Một hôm khác , chàng cũng gặp lại , muốn kiếm một lời nói kín đáo để thử khêu gợi , nhưng người con gái đã xốc xiêm rảo bước , và bảo với con hầu gái : Ta lâu nay rượu xuân quá chén , mê mệt nằm dài , hầu nửa năm trời , không lên chơi cầu Liễu Khê lần nào cả , chẳng biết giờ phong cảnh ra sao. |
| Đêm nay nên thăm qua cảnh cũ , để được khuây giải chút tình u uất ở trong lòng , vậy em có đi theo ta không? con hầu vâng lời. |
| Dương thị cả sợ , cùng con hầu bỏ thuyền lên bộ ; lại quay về nhiệm sở , kể chuyện với chồng. |