Bài quan tâm
| Đến củ chuối , đọt dứa gai cũng không có mà ăn nữa. |
| Đến củ chuối , đọt dứa cũng không còn. |
| Nó là những đàn bà gầy còm , bẩn thỉu , vì khoai , củ chuối , mưa nắng , những cảnh bùn lầy nước đọng , vì đẻ như lợn sề , lưng cõng tay dắt những đứa trẻ xanh xao , toét mắt , bụng ỏng vì giun sán , đi cạnh những ông chồng ngực lép đét lại vi trùng ho lao , mặt mũi hốc hác vì sưu thuế , nạ tổng lý , nạn hối lộ , nạn trộm cướp , nạn bã rượu lậu... Cái đám hàng nghìn người mà ai cũng là bất thành nhân dụng ấy , lôi thôi lốc thốc kéo nhau đến đấy đã từ bao giờ không biết , để tranh giành cướp bóc của nhau những cái thúng mủng , rổ rá , tay nải rồi chửi bới nhau vì thế. |
| Tôi đã đi thăm khắp các vùng quê , tôi đã thấy nạn khủng khoảng , những tai trời ách đất , hạn hán , hạn sâu cắn hại mùa màng... Tôi đã thấy dân quê đào củ chuối mà ăn , giết nhau vì một vài đồng xu , một người cha bán một đứa con lên ba tuổi lấy tám hào để đóng thuế và để con không đến nỗi chết đói... Tôi đã thấy những cảnh lầm than , những cảnh ai oán , những cảnh não lòng ! Tôi... tôi cũng là người , tôi không thể... không thể... không sao...". |
| Tôi nhớ ông bố người bạn cùng lớp , ngồi rung đùi cười ở hiên nhà bảo tôi thử thái củ chuối để nhà hầm với thịt chó , ngày mai nhà có giỗ , và quả quyết rằng , bao nhiêu người ăn thì cứ là củ chuối hết trước , thịt chó hết sau , vì củ chuối nó thấm trọn những béo , bùi , ngậy , ngọt… của thịt rồi. |