| của |
Nói chung về tiền bạc tài-sản: Của chìm của nổi. Văn-liệu: Của đời người thế. Túi tham của đút chật lèn (Nh-đ-m). Của tin gọi một chút này làm ghi (K.). Của ai tai nấy. Của người phúc ta. Của ai phúc nấy. Của thiên trả địa. Của anh như của chú. Của trời trời lại lấy đi. Của người như của ta. Của Bụt lại thiêu cho Bụt. Của người bồ-tát, của ta lạt buộc. Của Bụt mất một đền mười, Bụt hãy còn cười Bụt chẳng lấy cho. Của chồng công vợ. Của bền tại người. Của ruộng đắp bờ. Của chua ai thấy chẳng thèm. Của chung thiên-hạ đồng lần. Của làm ăn no, của cho ăn thèm. Của một đồng, công một nén. Của ông thông, công bà mít. Của đồng làm ra, của nhà làm nên. Của thập phương ăn mày lộc Phật. Của thế-gian đãi người ngoan thiên-hạ. Của giữa chợ ai thích thì mua. Người làm nên của, của chẳng làm nên người. Của không ngon, đông con cũng hết. Của thiên-hạ nay đây mai đó. Của như non ăn mòn cũng hết. Của như kho, không lo cũng hết. Của rẻ là của ôi. Của làm ra để trên gác, của cờ-bạc để ngoài sân, của phù-vân để ngoài ngõ. ở đời muôn sự của chung, Hơn nhau một tiếng anh-hùng mà thôi. |