Bài quan tâm
| Điều này , tôi nhận ra trong những đặc tính của bà ta chỉ qua vài ngày sau thôi. |
| Nó dạy tôi cách hiểu các thứ bẫy , đặc tính của nhiều con thú , và nó đã dắt tôi đi gần thuộc hết các lối ngoắt ngéo trong rừng Tía ơi ? Để con dắt thằng An đi câu rắn một bữa nghe tía ! Một buổi chiều , đột nhiên thằng Cò hứng lên , đề nghị với bố như vậy. |
| ở đây , xoài tháng năm nhiều vô kể mà thơm , mà ngọt cứ lừ đi , chẳng lẽ vì thầy thuốc bảo là nóng mà phải chịu buộc mồn buộc miệng hay sao ? Mà tính tôi lại thích hồng bì , nói dại đổ đi , bây giờ có ai ở Bắc Việt vào cho một mớ , vở cứ bóng như da đồng , ăn mới đến môi đã trôi đến cổ , mà bảo tôi đừng nên đụng tới vì sợ kiết lỵ hay phi chánh trị , nghe sao… vô được ! Bắc Việt mền thương ơi ! Nhớ Bắc Việt ngày trước quá , nhớ sao nhớ quá thế này ! Mà càng nhớ lại càng yêu , vì Bắc Việt ngày trước tự việc nhỏ đến việc to , từ khía cạnh ngày sang phưng diện khác , lúc nào cũng giữ nguyên đượ đặc tính nh của mình , không bị chi phối , không bị ai cho được vào trận hoả mù để rồi từ đó bỏ đặc thái của mình đi tìm cái mới lại chưa chắc đã là bổ ích , chưa chắc đã hợp với dân tộc Việt. |
| Ông sư nói : Tôi hiểu rõ đặc tính của giống chó này. |
| Thận trọng và tinh tế , hay nghĩ về đời nhưng lại khinh bạc quay mặt đi vì biết không làm sao xoay chuyển được cuộc đời , ham tìm những cái đẹp tao nhã , sẵn sàng bạn bầu cùng một ánh trăng suông , một nhành hoa lạ... , những đặc tính ấy của Nguyễn Tuân thật ra là một sự thừa kế có phần tự nguyện nhưng cũng có phần bất đắc dĩ từ nhiều bậc tiến bối. |