Bài quan tâm
| Dân làng kêu ca , ông chủ đồn điền dỗ ngọt , cho các kỳ mục trong làng một bữa chén no say rồi phân giải rằng : Không , các ông không sợ , tôi đến đây các ông chỉ có lợi chứ không có hại , vì tôi trồng cà phê , các đàn em trong làng ai không việc làm tôi dùng cho cả , kiếm bát cơm mà ăn , còn ruộng của các ông trong đồn điền thời các ông cứ vào mà cầy cấy chứ tôi lấy làm gì mà tôi lấy thế nào được ! Kỳ mục mỗi người được năm đồng , khoan khoái ca tụng rồi giải tán ; dân làng cũng không kêu ca kiện tụng gì ; sống ở đời cơm no , áo mặc , ăn ở với nhau cho hoà hợp , thế là đủ chứ có biết đâu đến cái mánh khóe là thế nào ; những dân ấy ta thường gọi là dân ngu. |
| Nhưng điều đó nàng không ngại mấy , miễn là thoát ly cái gia đình đầy kẻ thù : vì ở đấy không những nàng bị người dì ghẻ áp chế hành hạ mà còn phải luôn luôn chống lại một đàn em cùng bố khác mẹ. |
| Nàng sẽ tự do sống cái đời khoáng đãng của nàng , sẽ dạy dỗ , dìu dắt đàn em , sẽ không cần nhờ vả đến ai hết , và chẳng để ai làm phiền luỵ tới mình. |
| Còn “cô” tuy không đẻ ra mình nhưng đẻ ra đàn em cùng một huyết thống với mình , thì mình có thể thành thực yêu gần như một người mẹ được , như một người mẹ thứ hai của mình. |
| Cầm đàn mà gảy qua sông đàn em , em gảy não nùng như ru Đàn anh dây thẳng dây chùng Đàn em , em gảy năm cung rõ ràng. |