Bài quan tâm
| Rồi Loan nhìn cô cả Đạm , hồi tưởng lại năm năm trước đây , khi cô ta còn là một thiếu nữ đào tơ mơn mởn , có tiếng là một hoa khôi Hà Thành. |
| Một cô gái mơn mởn đào tơ , lộ đầy vẻ đẹp , màu tươi như thế thì ngắm mà cầm lòng cho được ? Ấy , là chưa kể món tiền hồi môn nó theo cô về nhà kẻ sẽ có hân hạnh , có diễm phúc được làm chồng cô. |
| Ai ơi ! có câu thơ rằng : \ " Gửi thư rồi lại phong thư \ " Lá thắm cành xanh \ " Lênh đênh nổi giữa dòng nước chảy \ " Nhác trông lên bức gấm đề thư \ " Sao thầy mẹ người chả thương kẻ đào tơ liễu yếu \ " Sao thầy mẹ người chả khéo liệu khéo lo \ " Để cho ngựa Hồ chim Việt “Chim Việt đủ đôi \ " Chim Việt đôi nơi \ " Gần chả nên gần \ " Xa chả nên xa \ " Nhớ khách trăng già \ " Dan díu chi mãi \ " Biết bao giờ cho nên danh phận \ ". |
| Cái trăng tháng giêng , non như người con gái mơn mơ đào tơ tơ , hình như cũng đẹp hơn các tháng khác trong năm thì phải : sáng nhưng không đẹp lộng lẫy như trăng sáng mùa thu , đẹp nhưng không đẹp một cách úa héo như trăng tháng một. |
| Đến cái rét này thì khác hẳn : tự nó đã đẹp và nên thơ , nó lại còn làm cho má và môi của đàn bà con gái cũng nẻ , nhưng da không nứt rạn mà chỉ ửng hồng lên như thể da một trái đào tơ mịn màng mơn mởn , làm cho chính Liễu Hạ Huệ có sống lại cũng phải bắt thèm… Cỏ cây mây nước thấy người ta , trong tháng ấy , tự nhiên đẹp rực rỡ lên , đẹp não nùng , hình như hờn giận và cố ganh đua để cho xanh bằng người , thắm bằng người. |