Bài quan tâm
| Anh đi Tây làm chi cho thầy thương mẹ nhớ Nghe mấy lời anh hãy quay lui Kẻo đêm năm canh châu sa luỵ ứa ngậm ngùi Thầy mẹ già yếu , để lại mình tôi lạnh lùng. |
| Anh không phải người đặng chim quên ná Anh không phải người đặng cá quên nơm Thiếp trông chàng như dạ đói trông cơm Chàng trông thiếp như hồng kia trông nhạn đêm năm canh lòng ta tưởng bạn Ngày sáu khắc dạ nhớ chờ trông Bữa nay vắng bạn ta buồn Muốn đi thăm bạn , sợ các ngả nguồn đều hay... Anh là con cái nhà ai Anh mặc áo trắng cho phai mất màu Anh về anh nhuộm mùi nâu. |
| Anh ra đi Tây , bỏ lại năm sào ruộng sâu một sào ruộng cạn Ruộng sâu bị hạn , ruộng cạn sâu keo ăn Lấy chi nuôi thầy với mẹ quanh năm đêm năm canh nằm nghĩ lại , ruột tằm héo hon. |
| Bà nằm bà có ngủ đâu Nó khênh nó bỏ vườn dâu bao giờ đêm năm canh bà nằm chả nhắp Nó khênh bà đi khắp mọi nơi Đêm qua bà thức như chong Nó khênh nó bỏ vườn dong bao giờ. |
| Chàng đi đâu để nhện buông mùng đêm năm canh thiếp chịu lạnh lùng cả năm Đêm nay bỏ thoải tay ra Giường không chiếu vắng , xót xa trong lòng Nửa đêm súc miệng ấm đồng Lạnh lùng đã thấu đến lòng chàng chưa ? Đêm qua tắt gió , liền mưa Chàng cầm cành bạc , thiếp đưa lá vàng Một ngày năm bảy tin sang Thiếp những mong chàng , chàng những mong ai Má hồng còn có khi phai Răng đen khi nhạt , tóc dài khi thưa Trông ra phố trách ông Trời Chỗ ăn thì có , chỗ ngồi thì không ! Chém cha cái số long đong Càng vương với chữ tình chung càng rầy. |