Bài quan tâm
| Ai lại cứ như là khách ấy , mời mãi chả ăn cho... Chàng bĩu môi , bảo Tuyết : Cô có biết cô dơ dáng dại hình không ? Tuyết đứng dậy một ngắm trước gương bầu dục , rồi trở lại chỗ cũ trả lời : Không anh ạ. |
| Quần áo nhầu nhò , tóc tai dơ dáng rối bù , nhưng cô vẫn chưa thể ra về. |
| Ông đọc lại thấy nguyên văn tả cái buổi ban đầu lưu luyến thô kệch vụng về quá ; lại để chị em Thúy Kiều về nhà trêu đùa gán ghép cho nhau đến là dơ dáng dại hình. |
| Họ lại đùa tiếp : “Ông” cũng làm bộ lắm cơ ! Thế tớ hỏi : đứa nào khóc ban nãy , hả? Khóc cái gì? Khóc là thương , khóc là yêu ! Có trường hợp đâm xe đạp vào nhau , kéo nhau vào công an lập biên bản , sau thành quen , thành yêu , thành vợ chồng đấy thôi ! Tình yêu thường bắt đầu từ một kỷ niệm mà lại ! Ờ ! Cái con này dơ dáng ! Tao cấm mày nói nữa. |
| Chẳng qua ông muốn qua đây rút ra một bài học nghề nghiệp : với người viết văn , cái đáng sợ nhất là nghèo ý tưởng ; nhưng có một điều cũng dơ dáng không kém là anh không truyền đạt được ý tưởng của mình tới người đọc , mà nguyên nhân là vì anh suy nghĩ không kỹ , không hoàn toàn hiểu rõ ý mình hoặc đôi khi chỉ đơn giản vì anh tự ti nhát sợ. |