Bài quan tâm
| Nhớ lại có những đêm tháng mười ở Hà Nội , vợ chồng còn sống cạnh nhau , cứ vào khoảng này thì mặc áo ấm dắt nhau đi trên đường khuya tìm cao lâu quen ăn với nhau một bát tam xà đại hội có lá chanh và miến rán giòn tan , người chồng lạc phách đêm nay nhớ vợ cũng đóng cửa lại đi tìm một nhà hàng nào bán thịt rắn để nhấm nháp một mình và tưởng tượng như hãy còn ngồi ăn với người vợ thương yêu ngày trước , nhưng sao đi tìm mãi , đi tìm hoài không thấy một tiệm nào bán thịt rắn thế này ? Rõ mình là thằng điên ! Rắn thì phải ăn vào trời rét , vì rắn lúc ấy mới béo mà nhả hết chất độc ở trong mình ra , cho đ đông chí chí thì vào thu hình trong hang ; lúc ấy rắn ăn không còn bổ mà có khi còn độc nữa , thế thì sao tháng mười ở đây , nóng chảy mỡ ra , lại có thể có thịt rắn để làm vui khách hàng kén ăn ? Người đàn ông oan khổ lưu li ngửng lên nhìn trời thấy mây đỏ đòng đọc mà không khí đặc quánh lại như có thể lấy dao ăn để thái ra : trời này còn nóng mà độc lắm đây. |
| Xuân này xứ Bắc ra sao nhỉ , Đào có hây hây ? Cúc có vàng ? Câu đối có còn ôm đỏ cột , Nêu dài tiếng khánh có khua vang ? Nói đến Tết ở miền Bắc thì trăm nhớ nghìn thương , chớ đâu chỉ có đào , câu đối và cây nêu như nhà thơ xa cố quận nhờ nhạn đưa thư về hỏi thăm chị Trúc ? Nằm ở nơi đây là đất mà có người ca ngợi là mỗi khi tết đến “dưa hấu chất cao hơn nóc chợ” , người xa nhà nhớ nhất cái mưa xuân bay nhè nhẹ như hôn vào môi , vào má người ta , thay thế cho cái mưa phùn đem buốt lạnh thấm vào da vào thịt ; nhớ những con đường hoa láng láng , thơm thơm như có bàn tay ai lau rửa thay thế cho cái lầy lội , ướt át kéo dài từ tháng một sang đến thượng tuần và trung tuần tháng chạp ; nhớ những hoa mận , hoa đào đú đởn múa may trước gió hiu hiu thay thế cho những cành khô nghèo nhựa nằm chết chóc trong giá rét trư đông chí đông chí. |
| 658 Viên Khâu : đàn tế trời vào tiết đông chí hàng năm. |
| Đại xá. 1305 Tế Giao : là tế trời vào tiết đông chí và tế đất vào tiết Hạ chí |