Bài quan tâm
| Phải mất một lúc lâu , ông mới thoát ra khỏi dư âm của cảm giác sợ hãi vu vơ , có lẽ do một cơn ác mộng mà ông đã quên. |
| Năm chợt cất tiếng hát lên : " Anh đây công tử không " vòm " (1) " Ngày mai " kện rập " (2) biết " mòm " (3) , vào đâu ? dư âm tiếng " đâu " vang hẳn lên mấy giây rồi im lìm , rồi chìm mất giữa khoảng đêm khuya , vừa lúc gió lạnh rào rào qua bụi găng đằng cuối vườn. |
| Nguyễn Huy Quýnh biết chuyện bèn viết thư hộ để kể lể sự tình : Trời làm chi cực bấy trời Cơi trầu này để còn mời mọc ai Tím gan đổ hắt ra ngoài Trông theo truông Hống đò Cài thấy đâu Khi lên đổ rối cho nhau Khi về trút một gánh sầu về ngay... Nguyễn Du cũng viết bài Thác lời trai phường nón để đáp lại : Giữa thềm tàn đuốc còn tươi Bã trầu chưa quét nào người tình chung Hồng Sơn cao ngất mấy trùng Đò Cài mấy trượng thì lòng bấy nhiêu Làm chi cắc cớ đến điều Mới đêm hôm trước lại chiều hôm nay... Lúc Nguyễn Du đang viết đây , dư âm tiếng hát xưa như còn văng vẳng bên tai : Tai nghe câu ví như ru Đêm thu để khiến nét thu ngại ngùng... Nhớ lại sau những đêm hát đối với cô gái phường vải , Nguyễn Du đã viết những lời thơ da diết : Tiếc thay duyên Tấn phận Tần , Chưa quen đã lạ , chưa gần đã xa. |
| Tiếng khóc của người xưa đề lại dư âm hoang dại ấy đến tận bây giờ ! Gà rừng te te gáy , gợi nhớ buổi sân ở nhà... Chao ôi , mình nghĩ gì thế nàỷ Điên rồi đấy ! Sau này về , mình sẽ kế cho Như Anh nghe thật nhiều , chuyện về chú sóc con lần đầu mình nhìn thấy trên cây trám. |
| Cũng như đọc một áng văn hay , gấp sách lại mà còn dư âm phảng phất , còn suy nghĩ , còn trầm mặc , người ta ăn phở xong cũng đắn đo ngẫm nghĩ , rồi có khi đem thảo luận với anh em , nhất là các công chức và các tay thương gia rỗi thì giờ thì lại luận bàn kỹ lắm. |