Bài quan tâm
| Tôi không muốn mang tiếng có một người con du đãng . |
| Năm nghĩ tới sự sống du đãng hết ngày ấy sang tháng khác. |
| Một người tàn bạo ngoại hai mươi năm sống về nghề ăn cắp , bạn bè với toàn hạng du đãng , Bính đến hết trông mong kéo lại con đường sáng sủa. |
| Trong truyện ngắn có dáng dấp một tự sự Hà Nội tháng 7 năm 2011 , nhà văn Phan thị Vàng Anh viết : "Nếu như ở Sài Gòn có cảm giác cái gì cũng ‘ngoài’ ta , xa ta , thì ở Hà Nội cảm giác cái gì cũng sát vào ta , cô đặc hơn : trời , cây , người , sự soi mói của con người , sự thân mật và du đãng của con người , tiếng người... cái gì cũng như ‘nước cốt’ không ngừng làm ta ngạc nhiên và hơi sợ hãi vì nó quá gần ta. |
| Đó là ảnh hưởng tốt đẹp hay quái gở của sự sống du đãng ngày còn nhỏ ấy , tôi không cần suy xét. |