Bài quan tâm
| Lâm mỉm cười nói : Người ta xỏ mũi kéo đi , chứ ai đón mà khéo lôi thôi đưa tiễn . |
| Có lẽ như thế đúng hơn , vì mùa thu đẹp , mà đẹp hơn nữa là những ngày tàn thu , nhưng ai bảo mùa đông lại không có những cái đẹp riêng của nó , cái buồn nên thơ riêng của nó ? Tháng chín là tháng cuối cùng của mùa thu , nhưng bây giờ ngồi nhớ lại những ngày tháng chín đã qua ở Bắc , tôi thấy rằng tháng chín không hẳn là thế , mà còn ấp ủ một cái gì đẹp hơn thế , đa tình hơn thế : ấy là lúc đôi mùa thu , đông gặp nhau , mở hội giao hoan trước đưa tiễn iễn nhau trên bến sông trắng cỏ bạc đầu , có gió lạnh mới về chạy xào xạc trong lau lách. |
| "Cứ mỗi lần hành quân qua đây Lòng tôi lại nhớ em da diết Màu tím hoa mua chẳng phải chưa hề biết Nhưng đến giờ tôi mới hiểu màu hoa Chẳng giấu lòng , chẳng phải giấu lòng ta Tôi biết cô gái nào chẳng khóc Khi đưa tiễn người con trai thân nhất Hoa tím chín chiều nói hộ với lòng anh. |
| Ngõ hoang đã nở dăm màu bướm Đây lúc đôi mùa đưa tiễn nhau Nhà thơ Bằng Việt không sống trong ngõ nhưng trong bài Trở lại trái tim mình sáng tác năm 1967 , nhà thơ Bằng Việt viết : Tôi trở về những ngõ quen xưa Mỗi ngõ nhỏ giấu một lời tâm sự Chắc Bằng Việt có những kỷ niệm với một con ngõ Hà Nội nào đó. |
| Sau khi thác hóa , đã có mây làm tàn , có lốc (gió) làm xe , sương trắng làm ngọc đeo , cỏ xanh làm nệm rải , than khóc đã oanh già thỏ thẻ , viếng thăm đã bướm héo vật vờ , chôn vùi có lớp rêu phong , đưa tiễn có dòng nước chảy , khói tan gió bốc không phiền phải đắp điếm gì cả. |