Bài quan tâm
| Anh đi súng ở tay ai Sao không quay lại bắn loài thú chung Anh xem bao kẻ anh hùng Kìa ông đội Cấn , đội Cong dạo này Hô quân ra cứu đồng bào Súng Tây ông lại bắn vào đầu Tây Tiếng tăm lừng lẫy đó đây Sử xanh ghi mãi những ngày vẻ vang Anh ơi duyên phận lỡ làng Xin anh để tiếng phi thường cho em Ước gì kẻ lạ người quen Gần xa nhắc đến chồng em anh hùng Thu đông lệ nhỏ đôi dòng Anh ơi , em ngỏ tấm lòng cùng anh Anh đi Tây bỏ lại một bầy con dại Đứa dắt đứa bồng thảm hại anh ơi Phần thời ruộng khô , phần thời mạ úa , em biết cùng ai cậy nhờ. |
| Chàng về đường trúc ngõ trắc Khác chi biển bắc xa khơi Thiếp đây khác thể chim trời Chàng như cá nước biết mấy đời gặp nhau ! Chàng về em dặn lời này Dặn câu thưa mẹ , dặn lời trình cha Đã đành duyên phận đôi ta Thì chàng sẽ bước chân ra mà về Chàng về xin cứ việc về Đừng nên bẻ lá nguyện thề với ai. |
| Đoạn rồi nàng tắm gội chay sạch , ra bến Hoàng Giang (4) ngửa mặt lên trời mà than rằng : Kẻ bạc mệnh này duyên phận hẩm hiu , chồng con rẫy bỏ , điều đâu bay buộc , tiếng chịu nhuốc nhơ , thần sông có linh xin ngài chứng giám. |
| Tôi tìm cách an ủi : Không có duyên phận với nhau thì thôi , cứ vui vẻ làm việc rồi sau này sẽ gặp người con gái khác , em còn trẻ lo gì? Làm việc gì hả anh? Em bị đuổi việc rồi ! Sao vậỷ Công ty em mất trộm. |
| Nàng hận vì duyên phận hẩm hiu , vì sự đớn hèn của chàng và vì chính nàng. |