Bài quan tâm
| Bây giờ , đâu còn những cốc rượu , những miếng trầu , những đêm rút bất say sưa như thế nữa ? Đâu còn những chén hạt mít vợ mời chông nhấp men tình , đâu còn những buổi họp bạn đến một hai giờ sáng vì không có giới nghiêm rồi quay ra ăn bánh chưng rán với cá kho giò thủ hủ , và tráng miệng với chè đậu đãi , uống trà mạn ướp sen ? Người khách xa nhà nằm ngửa mặt lên trần , mơ lại những ngày xuân đã mất và cảm như tất cả những cái vui đẹp , say sưa đó thuộc vào một tiền kiếp xa xôi. |
| Này , còn phải mua mấy cái tranh gà lợn và hai ông “Tiến tài , Tiến lộc” để dán ở hai cánh cửa chính này ; mua một hộp thuốc đánh đồ đồng này ; lên trên phố Lò Rèn lấy hai con dao gọt thuỷ tiên đặt đánh này ; mua thêm mộc nhĩ để go giò thủ hủ này… À , nếu em quên , anh nhớ nhắc nhé : mai , thể nào cũng phải xuống ông Cả ở Khâm Thiên xin một ít lan chân cua về trồng. |
| BÁNH XUN CẦU Ngấy ơi là ngấy ! Chân giò ninh với măng khô này : bánh chưng nhân mỡ phậu này ; thịt kho tầu và giò thủ này... bao nhiêu thứ đó nghĩ cũng đã ngán đến tận mang tai rồi , mình cứ tưởng không tài nào nuốt được. |
| Bao nhiêu chất ngấy của thịt kho tàu , chân giò ninh , chả gà , giò thủ... nấu chung trong hẩu lốn đã biết đi đâu mất hết , mà nước dùng của nó lại có thể thanh như vậỷ Đó là một bí quyết chưa ai khám phá ra. |