Bài quan tâm
| Nhà trên một ông cụ đi ra trạc ngoại năm mươi tuổi , râu đã lấm tấm bạc , vừa đi vừa nói : À , có phải bác phó Nghi đó không ? Sao lên chậm thế ? Nàng nhìn lại tôi , thấy tôi vẫn đứng ngậm ngùi với cái guồng tơ lấy làm lạ , liền nói : Thưa thầy cái người nào ấy , không phải bác phó Nghi đâu. |
| Ông tú phải đi đầy Côn Lôn chung thân : nàng lại đem bà Huấn về quê giữ cái guồng tơ khung củi để lấy tiền phụng dưỡng thay chồng. |
| Nàng cũng biết tin ấy , thế có ai oán không ? Đứa con nàng tự nhiên phải bệnh chết , nàng hoá điên từ đấy ; bây giờ cứ đi lang thang , hát nghêu ngao , nhưng thường thường nàng hay về nhà bố mẹ đẻ , lấy cái guồng năm xưa ra quay tơ , quay cả ngày mà không biết mỏi , thỉnh thoảng có hát lên mấy câu. |
| Ôi ! Nhưng bây giờ Tử Nương còn biết gì nữa , nàng có nhớ đến chồng con nàng nữa đâu , ai đã yêu nàng , nàng có nhớ đâu mà nàng còn yêu ai nữa , nàng chỉ ngày ngày thơ thẩn một mình lên tít đỉnh đồi cao mà đứng trông... Nhưng nàng trông ai bây giờ ? Đường trần mới đến nửa chừng , Mà guồng tơ cũ đã ngừng bánh xưa. |
| Xưa nay vẫn vậy , cái buồn , cái vui , sự khổ , sự sung sướng thường kế tiếp nhau , đuổi nhau ,như những gầu gỗ trong chiếc guồng đạp. |