Bài quan tâm
| Nhưng đời một người bán thân bằng số tiền mấy chục bạc để về làm nô lệ một đứa bé hỉ mũi chưa sạch , đời một người vẫn được tiếng là con hiền , dâu thảo , đứng đắn , nết na , cái đời lương thiện ấy khốn nạn quá , bẩn thỉu quá đến nỗi tôi lưỡng lự không biết có thể đặt lên trên đời Lạch , một con đĩ , được không ? Đời Lạch tuy xấu xa nhưng còn là đời một người , và Lạch tuy làm đĩ , nhưng còn biết mình làm đĩ , không u lì như một con trâu người ta trả tiền lôi đi vì nó được việc. |
| Chương cảm động quá , đứng dậy lấy khăn hỉ mũi. |
| Nhưng Tuyết còn mến sao được cảnh gia đình ? Nàng bỗng nhớ tới thằng con , thằng hỉ . |
| Rồi nói luôn : Vậy mười lăm năm , à quên , mười lăm tháng nữa , chúng ta hãy làm lễ thành hôn , động phòng huê chúc cũng được chứ gì ? Mai không giữ nổi lòng căm tức , nước mắt giàn giụa , nâng vạt áo hỉ mũi , ông Hàn lại gần âu yếm hỏi : Sao em lại khóc ? Mai thấy Hàn Thanh đứng sát cạnh mình liền lùi lại một bước liền vờ tươi cười , cái cười đau đớn hơn tiếng khóc , trả lời chống chế : Thưa cụ... Thưa ông , thưa mình... Thưa ông , tôi nhớ thầy tôi , nên tôi khóc. |
| Thôi được ! Ông Canh đặt đèn lên mặt bàn , rút khăn hỉ mũi ra lau tay. |