| hoa tiên |
Tên bộ truyện do Nguyễn Huy-Tự soạn ra bằng lối thơ lục bát phỏng theo quyển tiểu-thuyết của Tàu nhan-đề là Đệ bát tài-tử Hoa-tiên ký, về sau do ông Nguyễn-Thiện người cùng xứ và cùng thi-phái gọi là thi phái La-sơn (tên huyện La Sơn) nhuận-sắc lại: Về truyện Hoa-tiên, trong bài tựa chữ Hán, ông Cao-bá-Quát có viết "Trong truyện Hoa-tiên có nhiều ý-tứ hay: trước thì trai gái gặp gỡ, vợ chồng yêu thương rồi đến đạo cha con, nghĩa vua tôi, tình bè bạn, anh em". Văn Hoa-tiên là một lối văn cực-kỳ hoa-mỹ và điêu-luyện có nhiều đoạn có thể trên văn chương Truyện Kiều (Hoa-tiên soạn trước Truyện kiều) nhưng thêu dệt bằng nhiều điển-cố nên không được phổ thông trong nhân-gian. Ta hãy tạm lấy một ít câu thơ trong Hoa-tiên và trong Truyện kiều để so-sánh thì nhận ngay rằng chưa hẳn Nguyễn-Du đã không phải chịu rất nhiều ảnh-hưởng của Nguyễn huy Tự: Nỉ-non đêm ngắn tình dài(H.T); Nỉ non đêm ngắn tình dài (K). Tà-tà bóng ngả in doành (H.T) Tà là bóng ngả về tây (K). Thiên-nhiên sẵn đúc dày dày (H.T); Dày-dày sẵn đúc một toà thiên-nhiên (K) Bụi hồng dứt nẻo chiêm bao đi về (H.T) Bụi hộng lẽo-dẽo đi về chiêm-bao (K) Tưởng bây giờ là bao giờ, Song song đôi mặt, còn ngờ chiêm bao (H.T) Tưởng bây giờ là bao giờ, Rõ-ràng mở mắt còn ngờ chiêm-bao (K) |