Bài quan tâm
| Bao nhiêu truyện “Liêu trai chí dị” , “Truyền kỳ mạn lục” đọc từ ngày đi học lần lượt xâm chiếm đầu óc tôi lộn xộn , lờ mờ , nhưng có lúc hiện ra rõ rệt như những tia sáng yêu ma loé ra trong một thế giới hỗn mang có những hồ hoá trang ang thành đàn bà xoã tóc , những bộ xưng trắng chui từ trong lòng núi ra đi lọc cọc , chạm vào nhau kêu cóc ca cóc cách , và những người không đầu từ những mảnh giẻ ở dưới đất bay ra thành hàng vạn đốm lửa rồi tụ lại thành ra không biết bao nhiêu ngọn tháp bay lơ lửng trên lưng chừng trời. |
| Có những năm đi xem tết Trung thu ở niềm Nam đất nước ta , tôi tưởng như lạc vào trong một cái động đồ chơi bằng giấy có đủ các cầu vồng , chan hoà ánh sáng thần tiên , nhưng có ai bảo cho tôi biết tại sao tôi vẫn cảm thấy là chơi cái tết Trung thu như thế vẫn còn thiếu cái gì ? Cái gì đó là cái không khí chăng ? Cái gì đó là cái thời tiết chăng ? Cái gì đó là cái tâm hồn phơi phới chăng ? Từ đầu tháng tám , các phố Hàng Gai , Hàng Hài , Hàng Mã , Hàng Hòm , Hàng Thiếc , Hàng Bông lờ , Hàng Tro hoá trang trang một cách kỳ diệu đến nỗi làm cho du khác không thể nào nhận ra được nữa. |
| Tôi hoá trang mặt thật kỹ lưỡng và giả làm ngời theo đạo Hồi che kín mặt đến triển lãm của anh. |