Bài quan tâm
| Đứng xem trai gái tung những quả còn tròn bọc vải ngũ sắc có đính cái đuôi dài lên những cái vòng tròn cạp giâ hồng điều ^`u , thấy họ rướn người , giơ tay lên trời , anh còn nhớ chính em đã nói “trông họ đẹp như tiên vậy”. |
| Cái việc mua giấy hồng điều rắc vàng để nhờ ông Cả Nam viết câu đối dán ở cột trước cửa và ngoài sân ; cái việc mua trầm để đốt trên bàn thờ ; cái việc đi chọn pháo Công Tường Cát để đốt đêm giao thừa vào ba ngày tết , nhất định mình không đảm trách thì không được. |
| Và mỗi lần thấy ông vừa thở phì phì , vừa bước những bước nặng nề đi lại trong phòng để ngẫm nghĩ , rồi thỉnh thoảng lại quay vào bàn ghi ghi chép chép , rồi hào hứng cười thầm như tự thưởng cho những ý nghĩ hóm hỉnh của mình thì chúng tôi chỉ còn có cách bảo nhau rằng hẳn ngày xưa , một ông đồ già lọ mọ lục lại đống bồ cũ , lấy ra mấy thỏi mực , mấy tờ giấy hồng điều , thử lại vài cây bút mốc meo bấy lâu xếp xó trước khi ra phố bò toài trên chiếu viết thuê các loại câu đối tết , chắc cũng có cái vẻ mải miết tương tự. |
| Lúc nước rút , ở cái cổng gạch nguyên vẹn , hai mảnh giấy hồng điều đôi câu đối dán cửa vẫn còn lành lặn và nét chữ vẫn rõ ràng : Họ lịch sự như tiên , phú quý như giời , quất con ngựa rong chơi ngoài ngõ liễu Ta trồng cỏ đầy vườn , vãi hoa đầy đất , gọi hề đồng pha nước trước hiên mai*. |
| Nhưng lần này thì đôi câu đối giấy hồng điều , gió mưa đã làm bợt màu phẩm mực , ngấn nước phù sa đã phủ kín dòng chữ bằng những vạch bùn ngang dày dặn. |